67 lượt xem

Những Điều Phật Không Thể Làm Được…

Thích Tánh Tuệ

Quảng An

Namo Buddhaya
Những Điều Phật Không Thể Làm Được
Mời Đại Chúng nghe Phật tử Quảng An ngâm.
.
.
Có một đệ tử hỏi Phật rằng : “Ngài có thần thông và từ bi, vì sao vẫn còn những kẻ chịu khổ vậy? 
 
Phật rằng : “Tôi tuy có sức thần thông rất lớn ; nhưng có bốn điều là vẫn không thể thực hiện đượcchính là : 
 Điều 1 : 
– Nhân quả không thể đổi thay, tự gieo nhân thì tự nhận quả, người khác không thể nhận thay. 
Điều 2 : 
– Trí tuệ không thể cho được, bất kỳ ai muốn có trí tuệ thì phải tự mình tu, học. 
Điều 3
– Tột cùng của Diệu pháp không thể diễn tả được. Bản thể chân thật của vũ trụ dùng ngôn ngữ
 không thể cắt nghĩa mà hiểu được, chỉ có thể dựa vào thực chứng mà thôi.
Điều 4 
– Không có duyên thì không thể độ, người không có duyên thì họ không bao giờ nghe
 những lời nói  mà ta chia sẻ. Mưa trời tuy lớn, cây không rễ khó mà thấm nước, 
Phật môn tuy rộng mở, khó độ người vô duyên.
 Gọi Là..
 
– Gọi là bạn bè, 
là những người an ủi tinh thần của bạn; 
– Gọi là tiểu nhân, 
là những kẻ làm trở ngại phẩm đức của bạn; 
 – Gọi là cố nhân,
 là những người tạo ra sự ưu tú của bạn;
– Gọi là quý nhân, 
là những người làm thay đổi vận mệnh của bạn;
– Gọi là Phật Thánh,
 là những người dẫn dắt bạn giác ngộ bản tính chân thật; 
– Gọi là ma quỷ,
 là những gì sai khiến bạn bành trướng tự ngã của mình.
– Gọi là đích thực an bình, 
chính là khi bạn biết Gọi Chính Mình trở về trong cõi lòng thanh tịnh, 
trong sáng bản nhiên. 
__(())__
Thói Thường ..
 
Vắng rồi, mới thấy lòng đau
 Lúc còn bên cạnh nhìn nhau hững hờ
Khuất rồi, quay quắt, thẩn thờ
Khi gần chẳng thiết một giờ cho nhau.
 Tháng ngày lạnh lẽo lướt mau
 Câu thương chưa nói, lời đau đã nhiều!
 
– Biệt rồi, mới biết là yêu
 Hỏi thời gian có ngược chiều được chăng?
 Xa rồi, mới thấy ăn năn
 Chưa lời tha thứ lòng băn khoăn hoài!
 Giận rồi, mới hiểu mình sai
 Người đi thôi hết còn ai tự tình.
 Mất rồi, mới biết đoái nhìn
 Còn đây chỉ một tấm hình lặng im.
 
– Hết rồi, nhịp đập trái tim
 Mới hay một kiếp vô minh sống cùng
Đông rồi, tiếc những ngày Xuân
 Thả mồi bắt bóng.. hư không cuối đời.
 
Mưa rồi, nhớ sực áo phơi
 Khóc rồi , tiếc hận bao lời đã buông.
 Mẹ Cha thuận thế vô thường
 Ngàn muôn hiếu hạnh, nhớ thương cũng hoài!
 
Chiều tàn, mới biết mĩm cười
 Toan cười.. thì đã ngập trời bóng đêm.
Đi rồi, mới nhớ gọi tên
 Người xuôi vào cõi lãng quên mịt mờ..
 
– Tỉnh rồi, mới ngộ rằng mơ!
Thế nên Sống trọn từng giờ hôm nay..
 Người không hết dạ lúc này
Đời mang hối tiếc đong đầy vị lai…
Như Nhiên –  Thích Tánh Tuệ 
.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *