45 lượt xem

Có một vị Thầy như thế, viết về ÔN Phương Trượng Viên Giác, Đức Quốc

HT. Thích Như Điển                Thích Chúc Hiếu

Thích Hạnh Phẩm Cậu Chín và Hòa thượng Thích Như Điển

CÓ MỘT VỊ THẦY NHƯ THẾ

Người không bước vào đời bằng tiếng gọi của danh xưng, mà bằng bóng dáng lặng thầm của một đời phụng sự. Có những bậc Thầy, chỉ cần nhắc đến thôi, trong lòng người học Phật đã tự nhiên lắng lại. Không phải vì khoảng cách của uy nghiêm, mà vì chiều sâu của đức hạnh. Không phải vì sự rực rỡ bên ngoài, mà vì ngọn đèn âm thầm cháy mãi giữa những mùa nhân thế đổi thay.
Có một vị Thầy như thế, đã đi qua bao nhiêu dặm dài của thời cuộc, mang theo chiếc y vàng, một bình bát tâm linh, và một trái tim chưa từng mỏi mệt trước nỗi khổ của con người. Đời người vốn ngắn, đường tu lại dài. Vậy mà nơi bước chân Thầy, người ta thấy được sức bền của một hạnh nguyện. Hạnh nguyện ấy không ồn ào, không cần được tô son điểm phấn, nhưng cứ lặng lẽ dựng xây, bồi đắp, mở lối, nối nhịp, gieo duyên.
Có những ngôi chùa được dựng lên bằng gạch đá. Nhưng cũng có những ngôi chùa được dựng lên bằng nước mắt, bằng đức tin, bằng những đêm dài thao thức, bằng sự nhẫn nại trước muôn vàn thiếu thốn. Ở nơi đất khách quê người, khi bao người còn bỡ ngỡ giữa ngôn ngữ xa lạ, văn hóa xa lạ, khí hậu xa lạ, Thầy đã đem theo quê hương trong từng tiếng chuông chùa, đem theo Phật pháp trong từng lời kinh tiếng kệ, đem theo tình thương trong từng lần khuyến hóa, dạy dỗ, chở che.
Có một vị Thầy như thế, đã biến tha phương thành đạo tràng, biến nỗi cô đơn của người Việt xa xứ thành mái nhà tâm linh, biến những trái tim bơ vơ thành những người con biết quay về nương tựa Tam Bảo. Nếu không có những bậc Thầy đi trước, có lẽ nhiều thế hệ sau này chỉ biết quê hương qua ký ức rời rạc, chỉ biết Phật pháp qua vài nghi lễ thưa thớt, chỉ biết tiếng Việt qua những câu nói đứt đoạn trong gia đình. Nhưng nhờ có Thầy, tiếng chuông vẫn ngân, lời kinh vẫn tụng, hồn Việt vẫn còn, và ánh Phật pháp vẫn sáng.
Đời Thầy là một trang sách mở. Trang sách ấy không chỉ viết bằng chữ nghĩa, dù Thầy đã cống hiến biết bao công trình văn hóa, dịch thuật, trước tác, hoằng pháp. Trang sách ấy còn được viết bằng chính đời sống của Thầy: một đời cần mẫn, kỷ luật, giản dị, sâu sắc và bền bỉ. Có những người viết sách để lưu danh. Có những bậc Thầy viết sách để giữ gìn Phật pháp, truyền trao chánh pháp cho mai sau. Từng trang chữ của Thầy không chỉ là tri thức, mà là tâm huyết. Không chỉ là lời văn, mà là hơi thở của một đời tu.
Có một vị Thầy như thế, nghiêm mà không xa, từ mà không dễ dãi, lớn lao mà vẫn gần gũi. Nơi Thầy, người học trò thấy được hình ảnh của một bậc trưởng thượng khả kính; người Phật tử thấy được bóng mát của cây đại thọ; người tha hương thấy được một phần quê nhà; và người trẻ thấy được một con đường để tin, để học, để đi tiếp.
Thầy không chỉ dạy bằng pháp thoại. Thầy dạy bằng cách đi, cách đứng, cách làm việc, cách chịu đựng, cách vượt qua, cách thương người, cách giữ gìn Phật pháp giữa bao nghịch duyên. Có những lời dạy nghe một lần rồi quên. Nhưng cũng có những bài học không lời, càng đi xa càng thấm, càng lớn tuổi càng hiểu, càng vấp ngã càng biết ơn.
Trong dòng chảy vô thường, bao nhiêu người đến rồi đi, bao nhiêu công trình thành rồi hoại, bao nhiêu danh xưng nổi lên rồi chìm xuống. Nhưng đức hạnh của một bậc chân tu thì không mất. Đức hạnh ấy lắng vào lòng người như hương trầm trong mái chùa xưa; không phô trương mà lan tỏa, không vội vã mà bền lâu.
Có một vị Thầy như thế, đã dành cả đời để làm chiếc cầu. Cầu nối giữa Đông và Tây, giữa quê hương và xứ người, giữa truyền thống và hiện đại, giữa thế hệ đi trước và thế hệ mai sau. Trên chiếc cầu ấy, bao người đã bước qua để tìm thấy niềm tin, tìm thấy căn cước, tìm thấy đạo lý, tìm thấy chính mình.
Và rồi, khi cúi đầu nghĩ về Thầy, ta không chỉ nghĩ về một con người. Ta nghĩ về một hạnh nguyện. Ta nghĩ về một dòng chảy. Ta nghĩ về một ngọn đèn đã thắp lên từ nhiều thập kỷ trước và vẫn còn soi sáng cho bao người hôm nay. Có những vị Thầy không cần nói nhiều về công đức, vì chính sự hiện diện của các Ngài đã là một bài pháp lớn.

HT. Phương Trượng và Chư Tăng Ni Chùa Viên Giác Hannover, Đức Quốc

Có một vị Thầy như thế.
Một đời vì Phật pháp.
Một đời vì quê hương.
Một đời vì Tăng đoàn.
Một đời vì bao thế hệ học trò và Phật tử.
Một đời âm thầm gieo hạt, để hôm nay, giữa trời xa xứ, chúng ta vẫn còn được ngồi dưới bóng mát của niềm tin, vẫn còn nghe tiếng chuông ngân trong lòng mình, vẫn còn biết cúi đầu trước những gì thiêng liêng và cao quý.
Xin được thành kính tri ân một bậc Thầy đến cuộc đời này bằng đôi chân của hạnh nguyện, bằng trái tim của từ bi, và bằng ánh sáng của trí tuệ.
Có một vị Thầy như thế.
Và thật may mắn cho chúng ta, trong hành trình xa muôn dặm, đã từng được nghe, được biết, được học, được nương tựa nơi bóng dáng cao quý ấy.
Tản văn này được viết tại Tổ đình Pháp Hoa, Nam Úc, trong những ngày đầu mùa Đông năm 2026, sau khi người viết nhận được email của Sư Ông Phương trượng Tổ đình Viên Giác, Đức quốc, thông cáo về tình hình sức khỏe của Ngài.
Giữa tiết trời se lạnh nơi xứ người, khi đọc những dòng tin ấy, lòng con thật phấn khởi khi hay tin sức khỏe của Sư Ông đang hồi phục rất tốt. Từ niềm cảm xúc ấy, những dòng chữ này được viết ra như một lời tri ân lặng lẽ, hướng về bậc Thầy khả kính.

Con
Thích Chúc Hiếu

Facebook Comments Box

Trả lời